Phong thủy âm trạch

Chết có kế hoạch: Hướng dẫn thực tiễn dành cho khoảnh khắc cuối cùng của đời người

Chết có kế hoạch: Hướng dẫn thực tiễn dành cho khoảnh khắc cuối cùng của đời người

Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này dành tặng cho tất cả chúng ta, những người không thể trường sinh bất tử, những người phải đối mặt với quy luật của tự nhiên, phải trả “món nợ đời" của chính mình. Và bởi vì chúng ta đã được sinh ra từ cát bụi, nên phải trở về với cát bụi. Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông còn dành tặng cho Eliana, Jake và Kevin, những người thân đã giúp tôi hoàn thành hành trình "Một Chuyến Phiêu Lưu Rất Vĩ Đại".

Tác động của việc khai quật mộ

Trên hết thảy mọi thiền chánh niệm, niệm về cái chết chính là thiền định tối cao (Đức Phật)

Ngày xửa ngày xưa, có một lần nọ, tôi đã đào lên một bộ xương. Một bộ xương đàn ông đích thực với mái tóc hung đỏ nằm trên cái đầu lâu móp méo, xương ngón chân của người ấy được xỏ vào một đôi vớ len đang bị phân hủy. Thiết nghĩ, đó cũng là cái ngày mà “hành trang từ trần" của tôi chính thức bắt đầu. Vào thời điểm lúc đó, tôi được khoảng 14 tuổi và đang nằm phơi nắng trên bãi cỏ thuộc trang trại của gia đình tại miền Bắc Colorado, ắt hẳn là tôi đang đọc một Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông và nhất định là đang mơ mộng về các chàng trai. Thật ra thì tôi muốn thông qua việc tắm nắng để có được một làn da nâu khỏe mạnh (hoặc cũng có thể là đang mời gọi tử thần mà không hề hay biết). Sau đó, đột nhiên mẹ bước đến chỗ tôi đang nằm và đặt một cái đầu lâu lên tay tôi. Cái đầu lâu ấy nằm ngay dưới mũi tôi còn hai hốc mắt của nó thì đang nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Cũng như phản ứng của bao người khi rơi vào một tình huống tương tự, tôi gào thét và nhảy dựng lên. Tôi nhìn qua mẹ, rồi nhìn vào cái đầu lâu, lại nhìn mẹ, lại nhìn cái đầu lâu. Thế rồi tôi ngừng tại đó, bởi dù sao thì nhìn cái đầu lâu cũng thú vị. À, mà phải gọi là ông ấy mới chính xác nhỉ. Tôi có thể khẳng định điều này dựa trên kích cỡ khổng lồ của cái đầu lâu và hình dạng của xương quai hàm. Phía sau của đầu lâu đã bị rỗng hết một bên, nhưng điểm khiến tôi chú ý hơn cả chính là tóc của ông ấy. Đó là một mái tóc dài, có màu đỏ tươi, bị bết lại và còn xõa tung ra nữa. Trông y hệt như phiên bản tóc đỏ của Medusa¹ vậy.

Một Medusa tóc đỏ đã phá hỏng kế hoạch tắm nắng của tôi.

Tôi vẫn nhớ câu cuối cùng mà mình đã thốt ra. Lúc đó tôi nhắm nghiền mắt lại và nói một câu gì đó đại loại như, "Thánh thần thiên địa ơi, mẹ à!" (Thời điểm này câu “Trời đất quỷ thần ơi!” vẫn chưa xuất hiện, hay ít ra nếu có thì tôi cũng không được phép nói. Tuy nhiên, mỗi lần hồi tưởng lại câu chuyện trên thì lúc nào “Trời đất quỷ thần ơi!" cũng là cụm từ đầu tiên tôi nghĩ đến.)

 Mẹ tôi rất lấy làm thích thú và vui vẻ. Bởi vì, vâng, bà ấy đã thành công khi làm cho con mình bất ngờ và bị dọa đến hoảng sợ. Đây cũng là một trong những thú vui chính của bà ấy. Sau đó, mẹ giải thích với tôi: người đàn ông này đã được chôn vào những năm 1870 và mẹ tôi vừa mới đào ông lên từ một nghĩa trang cổ dành cho những người tiên phong nằm tại rìa phía Nam của trang trại. Còn lý do vì sao mẹ tôi lại làm vậy á? Ai mà biết được. Có lẽ bà ấy đã chán đào bới những vật cũ kỹ như những chai lọ màu xanh, những chiếc đinh hoen gỉ và những chiếc đinh tán cố định đường ray dành cho những chuyến tàu vận chuyển đá. Có lẽ bầy thú vật (bao gồm chim công, lừa, dê, mèo, gà, một chú gấu mèo làm vật nuôi) chưa đủ khả năng duy trì sự chú ý của mẹ. Cũng có thể có chín đứa con trong nhà chưa đủ cho những trò tiêu khiển của bà. Hoặc đơn giản là bà ấy muốn khai quật thi thể này lên thôi. Nhưng thật ra, mẹ nói với tôi là do con mương bị ngập nước nên nếu bà không di chuyển thi thể thì nó sẽ bị dòng nước cuốn trôi. Tôi nghĩ chắc hẳn câu chuyện của mẹ là thật, nhưng ai mà biết được phía sau đôi mắt xanh ngọc như của Zorba kia ẩn chứa điều gì.

Thế là tôi nhặt đầu lâu của người đàn ông đó lên và ôm lấy nó vào trong lòng bàn tay của tôi. Số lượng răng còn sót lại của ông ấy rất nhiều và số lượng đã bị rụng cũng không hề thua kém. Ông ấy cũng có rất nhiều và rất nhiều tóc nữa. Bên phải của thái dương có dính một chút vải mùng và vâng, có một chút máu đã khô ở đường chân tóc. Cái đầu lâu có mùi lạ lắm.

Mẹ tôi nói, "Ông ấy đã bị chôn vùi suốt 130 năm nay rồi. Con không nghĩ là ông ấy sẽ thấy vui khi được ra ngoài sao?"

Chuyện đó tôi cũng không chắc lắm. Tôi chỉ biết duy nhất một điều là ông ấy giờ đây đã không còn được yên nghỉ nữa rồi; thay vào đó, ông ấy đang ở ngay bên cạnh tôi.

Lúc đó, tôi còn đang ở độ tuổi thanh thiếu niên, tôi là một đứa trẻ sống tại trang trại và cũng là con gái của người phụ nữ này. Vì vậy, tôi đã có đủ kinh nghiệm để cảm thấy hoài nghi trước tình huống dị hợm trên. Cuộc sống của tôi trước giờ vốn dĩ đã gặp lắm chuyện kỳ quặc: Tôi đã quen với xác động vật các thể loại bị mổ xẻ trên bàn ăn ngoài trời, gà nhà nuôi bị đem nấu làm bữa tối, xác của các loài gặm nhấm, rắn và chim hoàng yến được chất trong ngăn đông tủ lạnh. Tôi đã quen với việc chứng kiến những chú chó mình nuôi gặm những cái chân đầy máu me của một con hươu trên bãi cỏ trước nhà. Trong nhà thì đầy thú vật nào là gà con, gấu mèo con, cự đà, vẹt đuôi dài. Tôi đã quen nhìn thấy sư tử núi giết các loài động vật khác và chôn vùi chúng ngay bên cạnh. Tôi đã quen nghe tiếng chim công kêu ngoài cửa sổ phòng ngủ, tiếng chút chít của chuột lang, tiếng kêu meo meo của những chú mèo con còn chưa mở được mắt. Tôi đã quen nhìn cha mẹ hút chất nhờn từ phổi của những chú bê con mới sinh, hoặc cắt đi lớp da của những con đã chết để bọc lên mình một chú bê được nhận nuôi. Tôi đã quen nhìn mảnh vỡ của chiếc máy bay đã từng giết chết người chồng đầu tiên của mẹ, mẹ tôi đã cất mảnh vỡ này trong ngôi nhà đầu tiên của chúng tôi. Tôi cũng đã quen với cảnh bị sáu anh em trai trong nhà khủng bố đến mức độ tôi phải la hét lên rằng: “Tôi sẽ giết các người!” hoặc ngược lại. Cũng có thể đoạn cuối đã bị tôi phóng đại một chút, dù sao thì đa số những người anh em của tôi đều rất tốt tính. Nhưng phần còn lại toàn bộ đều là sự thật.

Bởi vậy mới nói: Tôi xuất thân từ một gia đình thật lộn xộn và lạ lùng. Một gia đình sống tại trang trại, làm công việc chăn nuôi, có hiểu biết vừa đủ. Một gia đình đã quá quen thuộc với sự sống cũng như đang dần làm quen với cái chết. Vì thế, lúc bị mẹ đặt một cái đầu lâu người vào trong tay, tôi đã nói: “Ah, mẹ à. Lần này có vẻ mẹ làm hơi quá rồi đấy.” Sau đó, tôi chỉ nhướng một bên mày và đợi nghe toàn bộ câu chuyện từ mẹ.

Mẹ tôi giải thích như sau: Thực chất nghĩa trang này đã được xây dựng từ năm 1862, và vào những năm 1890 người ta đã đào một kênh mương thủy lợi ngay bên cạnh nghĩa trang. Thế nhưng hiện tại bờ mương đã bị cơn lũ làm cho xói mòn và một bia đá nhỏ khắc tên “J. Thomas” đã rơi xuống con mương. Mẹ tôi nói: “Bởi vậy chúng ta cần phải khai quật thi thể ông ấy lên và đưa ông ấy ra khỏi đó.” Bà ấy nhảy lò cò hết chân này đến chân khác cùng với cái đầu lâu cầm trên tay. “Đi xem toàn bộ phần còn lại của ông ấy nào!"

Tôi là một đứa trẻ vâng lời, gần như là vậy. Thế là tôi khoác bên ngoài bộ đồ tắm của mình một cái áo thun và một chiếc quần jean. Sau đó, tôi cùng mẹ băng qua một đồng cỏ đầy những chú bò rồi leo lên một ngọn đồi. Khi đã đặt chân đến nghĩa trang, chúng tôi đi xuyên qua hàng đống bia mộ đã mọc rêu xen lẫn với những cây Yucca, cây xương rồng và người đã mất. Đây chính là nơi yên nghỉ của những cái chết gây ra bởi nhiều nguyên nhân khác nhau như: thai nhi chết non, sốt phát ban, ho gà, bệnh thương hàn, tự sát. Có hơn một trăm bốn mươi người đã được chôn cất tại đây, và họ đều là những người đã đặt chân đến vùng đất này từ rất sớm. Không một ai trong số họ trả tiền cho đất chôn, chẳng ai được lưu lại hồ sơ, và cũng chẳng có người nào chịu trách nhiệm chăm sóc những ngôi mộ ấy. Cho đến khi mẹ tôi đến, bà đã bắt đầu chăm sóc nơi đây và bảo những đứa con của mình thực hiện công việc tương tự. Bà ấy đã dành nhiều năm nghiên cứu để viết ra một Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông nói về nghĩa trang này. Mẹ tôi gần như đã tìm ra được toàn bộ danh tính của những người chết, nguyên nhân qua đời cũng như điều gì đã xảy ra với tổ tiên của họ. “Đây không phải là một danh sách báo tử", mẹ tôi viết trong phần giới thiệu, “mà là một Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông để kỷ niệm những sinh mạng rất đỗi bình thường." Thật vậy, chính nhờ mẹ tôi mà không còn bia mộ nào khắc mỗi một chữ cái đầu hay vài chữ đơn sơ nữa. Những cái tên được chạm khắc vụng về và hầu như không thể nhìn rõ ấy, giờ đây đã mang một ý nghĩa mới; chúng đã được phục hồi lại một phần nào đó.

Và có một trường hợp, bia mộ đã được phục hồi lại hoàn toàn. Đây thật sự là một món quà dành cho cộng đồng cũng như dành cho những người trong gia đình của họ.

Từ đỉnh đồi của nghĩa trang và cũng từng là nơi chôn cất của một thổ dân da đỏ, tôi có thể nhìn thấy cả một thung lũng bên dưới. Thung lũng chủ yếu bao gồm các khu vực trang trại. Dưới kia là bầy gia súc đang dùng bữa trên những bãi cỏ, xa xa có chú chim diệc xanh đang đậu trên phiến đá, những hàng cây dương xanh rì uốn quanh khắp con sông, vài chú ngựa đang đứng yên vị trong góc hàng rào hình chữ V, có cả tòa tháp nằm bên cạnh ngôi nhà trắng xóa trong trang trại mà tôi đã lãng quên nữa. Thành thật mà nói, đây là một trong những nơi đẹp nhất trên thế gian này, trước kia tôi đã cảm thấy như vậy và đến giờ vẫn thế. Thung lũng nằm ngay phía dưới chân đồi đầu tiên của những ngọn núi Rocky, có thể thấy những rặng núi xanh xanh mờ ảo ở đằng xa, những vách đá đỏ rực và cả con sông cắt ngang bãi có từ nhiều phía. Toàn cảnh của nơi này, vào giây phút tỏa sáng ấy, cũng chính là điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống của tôi.

Và dưới chân tôi lúc này đây hiển nhiên là sự chết chóc rồi, hay nói đúng hơn là một cái hố sâu. Sau khi dọn đi ít đất cát và vài tấm ván gỗ mục cũ kỹ mà mẹ tôi đã để hờ xung quanh người đàn ông, tôi phát hiện ra một bộ xương không đầu.

Lúc đó tôi vừa hốt hoảng, vừa sợ hãi, vừa tò mò, lại vừa cảm thấy buồn nôn. Tôi đã trải nghiệm tất cả các cảm giác trong cùng một lúc. Tôi ngước lên, hướng về phía Wyoming. Rồi lại nhìn xuống, hướng về phía xác chết. Ngước lên rồi lại nhìn xuống. Nhìn xuống rồi lại ngước lên.

Wyoming; Tử Thần.

Xương chân của người đàn ông được mặc một cái quần da. Trông cái quần này không giống như loại mà tôi thấy các chàng cao bồi miền viễn Tây thường mặc trong các cuộc đua ngựa. Quần da mà người đàn ông mặc là dạng quần ôm sát, trông giống với quần jean hơn. Ông ấy không mang ủng, có vẻ như thời ấy giày dép vẫn còn khan hiếm, mà nếu có thì họ cũng không chôn cùng với thi thể. Các xương ngón chân của ông nằm bên trong một đôi vớ len vẫn còn nguyên vẹn. Bộ xương tất nhiên có cả phần xương sống ở phía trên nữa, nhưng giờ chỗ ấy đã bị thiếu mất cái đầu lâu. Bởi vì nó đang nằm ngay dưới chân tôi, trơ trọi và cô đơn. Ông ấy khoác một cái áo da ngắn với ve áo bo tròn xung quanh ngực, nơi đã từng có một trái tim đang đập. Ánh mắt của tôi cuối cùng cũng dừng lại tại vị trí ấy.

Lý do tôi kể ra câu chuyện này là bởi vì: Ký ức của tôi khi đứng trước thi thể ấy vẫn còn hiện rõ mồn một, cái cảm giác bị chiếm giữ bởi nỗi sợ kinh hoàng cùng với mong ước kỳ lạ là một ngày nào đó, mình sẽ được ra đi thanh thản. Tôi đã từng cảm thấy tan nát cõi lòng khi nghĩ rằng mình sẽ phải chết. Tuy nhiên, không biết vì sao chỉ trong một phần tỷ giây thoáng qua ấy, tôi cảm thấy cái chết không còn là điều quá lạ lẫm đối với bản thân nữa. Đúng vậy, tôi đoán là tôi đã trưởng thành hơn chính vào khoảnh khắc ấy. Tôi đã nhận thức được rằng, tôi cũng sẽ phải chết.

Khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc đang được chiếu chậm lại trong suy nghĩ của tôi – rất huyền bí, rất lạ lùng và thậm chí là đẹp đẽ (khi tôi nghĩ về người đàn ông này chẳng hạn, có thể ông cũng từng dạo bước trên cùng một đồng cỏ với tôi, hoặc cũng có thể ông từng yêu thích những hàng cây dương như tôi!). Tôi cảm thấy kinh tởm, khiếp vía, hoảng sợ và cũng cảm thấy vui vẻ. Cảm xúc của tôi lúc đó rất phong phú.

Sau đó thì có một sự việc đã xảy ra: Tôi bắt đầu tự thì thầm với chính mình những gì mà tôi muốn nói trước khi chết, cứ như thể là đang luyện tập trước vậy. Lúc đó, câu mà tôi đã nói là: Đừng sợ hãi, Laura. Hãy ghi nhớ trang trại này. Hãy khắc ghi khung cảnh này.

Sau này, tôi mới biết đó gọi là “chân ngôn trước lúc chết", và ngoài tôi ra thì cũng có nhiều người khác sở hữu câu chân ngôn trước lúc chết của riêng họ. Lúc trước tôi chẳng biết chút gì về những thứ như thế đâu. Tôi chỉ muốn giây phút cuối cùng trên trái đất của mình thật đặc biệt, tôi muốn được nghe những lời an ủi, và muốn luyện tập trước, chỉ có vậy thôi.

Vậy là hành trang cho quá trình từ trần của tôi đã bắt đầu.

Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này bao gồm tất cả những gì tôi đã lĩnh hội được sau nhiều thập kỷ kể từ lúc đó.

Tôi viết ra Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này bởi vì tôi cần nó. Cơ bản mà nói thì vài năm về trước, khi còn ở độ tuổi ba mươi mấy, tôi đã trải qua rất nhiều đợt thuốc men và trị liệu. Tôi có cảm giác như mình sắp chết đến nơi và tôi đã rất sợ hãi. Tôi thật sự không muốn chết. Tôi đã chịu rất nhiều đau đớn về thể xác và cảm thấy thật khó khăn khi nghĩ về những việc mà mình muốn thực hiện nếu tôi thật sự phải CHẾT. Không những vậy, việc sử dụng vô số các loại thuốc khác nhau - từ Neurontin cho đến thuốc chống lo âu, thuốc chống trầm cảm và nhiều loại thuốc giảm đau khác mà tôi thậm chí không thể nhớ nổi tên khiến tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Tôi liên tục suy nghĩ rằng, tôi không còn là chính mình nữa. Tôi không cảm nhận được bản thân mình nữa. Nếu tôi có thể quay lại là chính mình như trước kia thì thề có Chúa, tôi sẽ chuẩn bị thật tốt cho Cái Chết của mình.

Cùng lúc đó, tôi cũng chăm sóc người cha đáng mến của tôi, ông đã bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer. Chặng đường đến với cái chết của cha rất dài và gian nan, mất đến tận mười bốn năm. Tôi từng chứng kiến nhiều cái chết khác nhau và tất cả các sự kiện ấy đều diễn ra trong một bầu không khí khá bi thảm và xót xa. Tôi đã nắm lấy tay của một người bà con trước khi cô ấy trút hơi thở cuối cùng, cảm xúc khi đó vô cùng day dứt và đau thương; tôi đã chứng kiến việc quyết định tháo máy thở cho một người bạn thân yêu từ thuở trung học khiến cho cả một gia đình tan nát. Một người bạn khác thì chết vì ung thư máu và mất luôn nhà cửa trong quá trình chữa bệnh; một người khác nữa thì đột ngột tự sát khiến tôi như bị chao đảo lúc biết tin. Cho đến giờ, tôi vẫn chưa được chứng kiến một "cái chết thanh thản" nào cả, một cái chết mà tôi muốn lấy đó để làm mục tiêu cho cái chết của chính mình sau này. Vả lại, chính vì cuộc sống vốn dĩ đã tất bật. Tôi phải vừa nuôi con, vừa nỗ lực để gầy dựng sự nghiệp viết lách, thanh toán các hóa đơn, làm một công dân tốt, quan tâm mọi người, giúp đỡ mẹ tôi chăm sóc cho cha. Tôi đã trở nên ám ảnh với việc sống tốt và chết tốt. Tôi cứ nghĩ về nó mỗi khi có một giây phút rãnh rỗi hiếm hoi nào đó. Ý của tôi sống tốt và chết tốt ở đây chính là tìm cách để tiếp nhận "tình trạng thực tại” của các cơn đau về thể xác và sự suy giảm về chất lượng cuộc sống bằng một tâm thái lạc quan, cũng như khám phá và học hỏi nhiều nhất có thể để chống chọi với những điều tiêu cực bằng một thái độ tích cực, và tìm kiếm xung quanh những ví dụ về một cái chết thanh thản. Như vậy, dù tôi có biết mình sắp chết đi nữa thì tôi cũng sẽ ra đi trong sự thanh thản. Tuy nhiên, trước những chẩn đoán đến từ bác sĩ và những cơn đau ngày một trầm trọng, tôi càng cảm thấy sợ hãi hơn. Tôi sợ cái chết của mình sẽ trông xấu xí và đáng sợ. Tôi thật sự chưa sẵn sàng cho việc đó.

Thế là tôi bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm sự giúp đỡ.

Một điều mà tôi khám phá ra đó là tôi đang sống trong một nền văn hóa mà con người vẫn bị bối rối bởi cái chết, và những hướng dẫn mà tôi có được rất ít. Ý tôi không phải là mình không tìm ra được cách để kết liễu bản thân khi cần thiết, trên mạng Internet vốn đã có nhiều hướng dẫn cho việc tự sát rồi. Ý tôi ở đây là tôi không tìm ra được cách nào để giúp tôi cảm thấy thanh thản trước cái chết. Vì như vậy tôi mới có thể thu xếp hậu sự (không phải về mặt vật chất, mà là về mặt tinh thần). Như vậy thì tôi mới cảm giác được rằng mình đang tiếp cận cái chết có mục đích, đang ở trong tư thế sẵn sàng, và đã an bài xong mọi thứ cho những người thân còn lại sau khi mình ra đi.

Tôi đã đọc rất nhiều sách, phỏng vấn rất nhiều người, tham gia rất nhiều hội nghị và các chuyến đi nghỉ dưỡng rồi tổng hợp lại toàn bộ các dữ kiện. Những người bạn của tôi đã nghe nói về Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này (“Công việc với tử thần đã hoàn tất chưa?" chính là điệp khúc muôn thuở của họ) và họ bắt đầu hỏi han về nó (“Ừm, cha của tôi vừa bị chẩn đoán bị bệnh ung thư. Cậu nghĩ sao về việc chia sẻ Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông đó với người khác?"). Họ bắt đầu đọc sách, giúp tôi trau chuốt câu chữ và nài nỉ tôi chia sẻ nó cho nhiều người nữa. Và tôi đã thử làm theo.

Kết quả như sau.

Tôi đã tổng hợp Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này theo thứ tự mà tôi cảm thấy hợp lý nhất, nhưng biết đâu bạn lại muốn đọc phần cuối trước thì sao. Ai biết được, đúng không? Lật xem các trang một cách lung tung cũng không sao, dù gì thì cái chết cũng là chuyện riêng của mỗi người mà. Phần đầu tiên của Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông sẽ cung cấp những danh sách bổ ích và thực tế về các phương pháp để chuẩn bị cho cái chết. Tôi đã viết phần này bằng cách biên soạn ra những lời khuyên tốt nhất và tôi cảm thấy chúng thật sự hữu ích dành cho mọi người. Phần này bao gồm rất nhiều danh sách về các chủ đề cơ bản như “Phương Pháp Để Chết”, “Cách Để Giúp Đỡ Khi Ai Đó Qua Đời”, “Phương Pháp Để Trút Hơi Thở Thiêng Liêng Cuối Cùng", tôi thật sự rất yêu thích các danh sách này! Một vài danh sách sẽ có ích hơn số còn lại, điều đó tuỳ thuộc vào vị trí của bạn ở đâu trong quá trình này. Tôi rất hạnh phúc thừa nhận rằng, những chương trong danh sách khá là mang tính chất "hướng dẫn", rất thực tế. Đó chính xác là điều mà tôi cần, một bảng tóm tắt những thông tin cơ bản đã được rút ngắn. Phần này cũng sẽ cung cấp những gợi ý dành cho bạn nhưng bạn phải tự tìm câu trả lời cho chính mình thông qua quá trình đọc sách. Có cả những chỗ để cho bạn viết nhật ký, vẽ, và tô màu. Hãy viết ngay những suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu vào những trang sách ấy, sau này bạn vẫn sẽ có thời gian để trả lời những câu hỏi tương tự một cách chín chắn hơn.

Vậy còn phần thứ hai của sách thì sao? À vâng, phần hai chứa đựng một số lời nhắc nhở để giúp bạn sống thật tốt trong khoảng thời gian còn lại, dù đó có là một tuần hay là bốn mươi lăm năm đi chăng nữa. Bởi vì sao? Khi bạn phỏng vấn người khác về phương pháp để chết thật thanh thản, hầu hết mọi người sẽ nói về phương pháp để sống thật vui vẻ. Và thật ra thì sống tốt cũng là một phần của chết tốt. Phần thứ ba bao gồm những bài tập nghiêm túc dành cho bạn! Đây là một phần rất đáng để bạn bỏ công thực hiện vì nó chứa toàn bộ những bài tập bổ ích nhất mà tôi đã tìm được. Trong khi phần đầu của Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông hướng đến việc cung cấp những bảng liệt kê giúp cho bạn động não, viết nhanh các ý tưởng và chơi đùa cùng với các lựa chọn thì phần cuối sẽ đưa bạn đến với giai đoạn sau cùng của bài nghiên cứu khóa luận này. Nếu bạn thực hiện toàn bộ các bài tập trong sách, tôi đoán là bạn sẽ được điểm A. Đây ít ra cũng là điểm thưởng cho nỗ lực của bạn, bởi vì không đời nào bạn lại không cảm thấy sẵn sàng sau khi đã suy ngẫm hết toàn bộ các tài liệu trong sách được. Nhưng mà đừng lo, tôi chỉ giao cho bạn những bài tập thực tế (không cần phải nghiên cứu gì nhiều đâu) bởi vì tôi thừa biết thời gian là nguồn tài nguyên quý giá nhất của chúng ta.

Vì vậy dù là một bảng liệt kê, một cuộc thảo luận, vài hình vẽ, hay là bài tập cũng được. Tôi hy vọng rằng Bài viết từ chuyên gia phong thủy Nguyên Thông này sẽ cung cấp cho bạn một thứ gì đó hữu ích. Bởi vì bạn cũng như tôi, chúng ta không thể trường sinh bất tử và chúng ta sẽ phải chết tại một thời điểm nào đó. Tôi cảm thấy rất tiếc khi nói ra điều này, tôi thật lòng đấy! Tôi hy vọng mình có thể chia sẻ toàn bộ những gì mà tôi đã học được trong suốt thời gian nghiên cứu, để tất cả chúng ta đều có thể sẵn sàng hơn cho việc trút hơi thở một cách kỳ diệu, thiêng liêng cuối cùng của một đời người.

Theo thang điểm từ một đến mười, mười có nghĩa là thật sự sẵn sàng, một có nghĩa là không sẵn sàng cho lắm. Bạn hãy tự đánh giá mức độ sẵn sàng cho cái chết của chính mình.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cảm xúc đầu tiên của bạn khi nghĩ mình phải chết là gì?

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bạn muốn cảm xúc của mình khi nghĩ đến cái chết sẽ như thế nào?

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bạn chuẩn bị cho hành trang từ trần của mình từ khi nào? Từ rất lâu rồi hay là mới gần đây?

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Dù thế nào đi nữa, bạn có suy nghĩ gì về cái chết? Bạn có cho rằng chết là hết không? Hay là sự khởi đầu của một điều gì đó? Quan điểm triết học cơ bản của bạn là gì? Tình trạng các mối quan hệ hiện tại của bạn ra sao?

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hãy vẽ gương mặt trước lúc bạn chết mà bạn mong muốn

Trước khi chúng ta đi tiếp, tôi muốn kể nốt câu chuyện ban nãy: Sau đó, chúng tôi đã tìm nơi để chôn bộ xương của J. Thomas, nhưng chúng tôi đã không chôn cái đầu lâu cùng với bộ xương.

Mẹ tôi đã quyết định để đầu lâu của ông ấy trong nhà bếp. Và ông ấy đã ở đó được khoảng một năm. Hai hốc mắt ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi mỗi khi tôi ăn hay làm bài tập. Có lúc, chú gấu mèo nuôi trong nhà gặm ông ấy. Có lúc, cơn gió nhẹ thổi từ cửa sổ làm cho mái tóc ông ấy bay phất phơ. Có lúc, tôi cùng ông ấy thi xem ai nhìn mà không chớp mắt lâu hơn, và lúc nào tôi cũng là người thua cuộc.

Sự hiện diện của ông ấy có gì đó khiến cho tôi luôn nghĩ về chuyện chết chóc. Nhìn thấy một cái đầu lâu đích thực và giờ đây nó lại còn được đặt trong nhà bếp khiến tôi cảm nhận cái chết hiện hữu rất rõ ràng. Từng tế bào trên cơ thể tôi đều hiểu rõ là một ngày nào đó, mình cũng sẽ trông như ông ấy. À, có thể là mái tóc đỏ thì không giống đâu, nhưng phần xương xẩu thì có đấy. Và dù thích hay không, tôi vẫn phải chấp nhận sự thật này. Biết đâu chừng một ngày nào đó tôi cũng sẽ nằm trên kệ bếp của người khác cũng nên! Trải qua nhiều thập kỷ sau này, khi đọc cuốn Dự án hạnh phúc của tác giả Gretchen Rubin, tôi đã cười nắc nẻ khi cô ấy đề cập rằng Gretchen không thể nào suy ngẫm về cái chết được nếu như không đặt một “cái đầu lâu trên bàn uống cà phê". Lúc đó tôi thật sự rất muốn nói, “Tôi có thể giúp được chị khoản ấy đấy!" Dù sao đi chăng nữa, giải pháp của cô ấy chính là đọc lại hồi ký được viết bởi những người đã chết. Tôi cũng ủng hộ ý tưởng này, bởi vì tìm kiếm đầu lâu rồi để xung quanh nhà là một công việc khá phức tạp. À, để tôi kết thúc câu chuyện đã: Cuối cùng, mẹ tôi đã chôn cái đầu lâu xuống đất cùng với bộ xươ